Họ gặp nhau trên thế giới ảo. Một lần dạo blog, anh ṭ ṃ với cái tên Gió” mà chị lấy làm nick name cho blog của ḿnh. Tôi là gió. Nhẹ nhàng như hơi thở. Đem lại sự mát mẻ cho mọi người..., lời giới thiệu của chị càng làm anh muốn click vào để đọc. Và anh đă gặp chị qua những entry nhẹ nhàng, t́nh cảm nhưng cũng đầy trăn trở.
"Wind – Gió”, chị bắt đầu bộc bạch về ḿnh ngay trong entry đầu tiên. "Bạn có tin là tôi, 28 tuổi, đă từng có một gia đ́nh nhỏ?". Mào đầu bằng một câu hỏi, để rồi chị tỉ mẩn kể chuyện đời ḿnh. Chị đă từng yêu tha thiết một người con trai từ năm chị học lớp 12. Lúc đó T. (tên người con trai chị yêu được viết tắt trong entry) là lớp trưởng, c̣n chị là lớp phó học tập. Người chị yêu năng nổ, nhiệt t́nh, biết vươn lên trong nghèo khó và rất mực hiếu thảo với ba mẹ. Chị mến T. v́ những tính ấy.
Từ mến đến yêu đâu có xa chi. Chị bộc bạch trong câu chuyện của ḿnh. Và thật ḷng chị đă yêu, đă mở ḷng để tỏ t́nh cùng T. "Vượt qua định kiến "cọc không nên t́m trâu", tôi đă nói lời yêu T. và cũng chính tôi là người thuyết phục anh gật đầu...", chị kể.
T. ngại v́ nhà anh nghèo, c̣n nhà chị th́ quá cao sang. Chị là "con gái rượu" của một ông chủ nhỏ ở thành phố cổ ven sông Hoài. Người chị yêu lần lữa không dám thừa nhận là đă mến cô lớp phó từ lâu. Măi đến năm hai đại học, chị mới chinh phục được T. Kư ức về những lá thư và những tháng ngày vượt lên chính ḿnh trong cuộc sống, trong t́nh yêu của chị và người ấy vẫn cứ vẹn nguyên trong từng entry.
Mối t́nh đầu của chị cũng chính là mối t́nh dài mà chị ấp ủ, hy vọng. Hạnh phúc đơm hoa kết trái kể từ ngày hai người cưới nhau. "Nhưng, cuộc đời vốn tàn nhẫn với tôi", chị ứa nước mắt và bật khóc khi nhớ về ngày chị nhận được tin sét đánh: anh bị tai nạn. Sự sống hết sức mong manh...
Âu cũng là định mệnh. Chị chết lặng trong vành khăn tang trắng. Một chuỗi ngày đau buồn kéo dài. Ngay trong lúc tưởng chừng như gục ngă ấy, chị đă t́m đến blog. Những trang nhật kư cá nhân của nhiều người mở ra trước mắt ḿnh. Chị đọc thấy nỗi khổ niềm đau cũng như hạnh phúc của từng người trong từng entry mà họ chia sẻ. Đọc và chị thấy ḿnh trong ấy, thấy như ḿnh cũng đang được sẻ chia.
Entry đầu tiên, sau những chuỗi ngày ngập tràn nước mắt của chị cũng chính là entry mở hàng cho blog "Gió”. C̣n anh chính là người "bóc tem" (comment đầu tiên) cho entry ấy với một câu duy nhất: "Tôi hiểu nỗi đau của bạn!".
Làm sao anh không hiểu được nỗi đau mất mát khi chính anh cũng đă một lần chịu cảnh tan vỡ. Anh không phải chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt như chị, nhưng sự chia tay một cuộc t́nh, đổ vỡ một mái ấm mà anh vun vén suốt 5 năm chỉ v́ người vợ của anh ngoại t́nh, c̣n đau đớn, xót xa hơn nhiều.
Anh đă từng khóc. Nhưng nhận được nỗi đau từ chị, anh tự an ủi ḿnh: phải cứng rắn để sẻ chia. Và anh bắt đầu add blog của chị vào friend list của ḿnh. Để rồi, cứ mỗi đêm, sau một ngày bận rộn, anh luôn dành thời gian để chia sẻ với chị...
Một ngày cuối tuần, anh hẹn chị tại quán cà phê yên tĩnh. Anh chọn một góc khuất, trên bàn có một bông hồng đỏ thắm. Họ tâm sự thật cởi mở. Ḷng anh và cả chị b́nh yên đến lạ sau những câu chuyện thật về đời ḿnh. Nhiều góc nh́n về t́nh yêu và cuộc sống được cả hai đưa ra bàn luận. Đêm hôm đó chị cảm thấy lâng lâng. C̣n anh th́ mơ thấy một ngôi nhà nhỏ, ở đó có anh và chị... Chị viết entry mới: "Cảm ơn anh đă đến, h́nh như...".